Hạnh nguyện vị pháp thiêu thân phi phàm của Bồ tát Thích Quảng Đức đã làm chấn động dư luận khắp toàn cầu… Sự hy sinh vì đạo của Ngài đã làm cho chế dộ Ngô Đình Diệm vô cùng hoảng hốt và lo sợ, tìm mọi các đối phó với Phật giáo đang cuồn cuộn như sóng thần. Kết quả là ngày 01.11.1963 chế độ độc tài gia đình trị của học Ngô sụp đổ, Phật giáo Việt Nam thoát qua một pháp nạn.
Dân tộc Việt Nam có khá nhiều vĩ nhân. Nhưng Bồ tát Quảng Đức là vĩ nhân mà siêu nhân. Trái tim bất diệt Bồ tát Quảng Đức là một chức minh cụ thể cho tấm lòng của muôn người con Phật luôn yêu chuộng hòa bình, tự do, bình đẳng nhưng cũng anh dũng kiên cường bất khuất trước cường quyền độc tài và áp bức. Trái tim bất diệt đã trở thành biểu tượng tinh thần của Phật giáo Việt Nam và là trái tim của nhân loại đã và đang đấu tranh cho tự do, bình đẳng, hòa bình hạnh phúc nhân sinh.
“Lửa ngất tòa sen mãi đượm hồng
Pháp thân lồng lộng tựa hư không
Danh thơm còn mãi trang thanh sử
Quả tim bất diệt, đóa sen hồng.”
Thật vậy, cách đây 60 năm, cũng vào thời điểm này, giữa Thành phố Sài Gòn, thủ đô của chế độ Ngô Đình Diệm, Phật giáo Miền Nam đã dấy lên những phong trào đòi độc lập tự do dân chủ. Nhất là phong trào đòi tự do tín ngưỡng, bình đẳng giữa các Tôn giáo của Phật giáo đồ Việt Nam. Trong khí thế bừng bừng quyết tử để Đạo pháp được trường tồn, thì xuất hiện một nhục thân Bồ Tát, đó là Bồ Tát Thích Quảng Đức, với tinh thần vô ngã vị tha, trọn một đời lập chí siêu phàm, suốt một kiếp hiện thân Đại Sĩ. Như Bồ Tát đã từng huấn thị : “Đạo pháp mất còn mới là điều hệ trọng. Xác thân này như cát bụi phù du.”
Bằng tinh thần đại hùng, đại lực, đại từ bi của Đạo Phật, Bồ Tát Thích Quảng Đức đã nêu cao gương hy sinh cao cả và tinh thần yêu nước trong sáng vì đồng bào, đồng đạo, nhất là sự tồn vong của Đạo pháp và tự do tín ngưỡng, bình đẳng giữa các Tôn giáo, Bồ Tát đã mượn ngọn lửa thiêng để tự thiêu thân bảo tồn Phật Pháp vào sáng ngày 20.04.nhuần Quý Mão(11.06.1963) giữa đại lộ Phan Đình Phùng – Lê Văn Duyệt, nay là đường Nguyễn Đình Chiểu – Cách Mạng Tháng 8 (Q.3 – TP. HCM). Chính ngọn lửa thiêng hùng tráng, từ bi cao ngất tòa sen, đã nâng hình hài Bồ Tát vào thế giới bất diệt, hình ảnh ấy đã in đậm trong ký ức của mỗi người Việt Nam và thế giới, cùng Phật giáo đồ Việt Nam và lịch sử Phật giáo Việt Nam, kể từ đó: “Ngài nằm xuống cho ngàn thu in bóng. Ngọn lửa hồng thiêu rụi bạo tàn.” Bằng tinh thần bất bạo động, không một tấc sắt trong tay, với tình thương và trí tuệ sáng ngời dũng cảm, bằng đức Đại hùng, đại lực, đại từ bi của Bồ Tát, Ngài đã lấy tình thương xóa bỏ hận thù, lấy tình thương phủ lên sắt thép, lấy tình thương hóa giải bạo tàn. Và trước khi sắp vĩnh viễn cõi đời, viên mãn Bồ Tát đạo, Ngài vẫn còn nhắn nhủ: “Tôi nằm xuống Tăng Ni hãy tiến tới. Quyết hy sinh giữ lấy đạo vàng.”
Thắm thoát, 60 năm đã trôi qua, dù không gian có biến dịch, thời gian có đi qua, quá khứ đã lui về dĩ vãng, lịch sử có sang trang, nhưng công đức mà Bồ Tát và chư Thánh tử Đạo đã hy sinh cho Đạo Pháp trường tồn, chúng sinh an lạc, tự do tín ngưỡng được tôn trọng sẽ còn sống mãi trong lòng người con Phật Việt Nam và lịch sử Phật giáo Việt Nam cùng thế giới. Đặc biệt, con đường được mang tên Người – Thích Quảng Đức, chạy ngang qua quận Phú Nhuận, giữa lòng Thành phố thân yêu, là một minh chứng hùng hồn cho lịch sử, mà thế hệ trước cũng như những thế hệ sau mãi mãi ghi nhớ và trân trọng.
Với trái tim bất diệt, trái tim biểu thị của sự kết tinh bao nghị lực kiên cường, lòng quả cảm bất khuất trung kiên, bằng tinh thần, ý chí, hồn thiêng sông núi của đất nước Việt Nam, của dân tộc Việt Nam, đã hun đúc lên con người Thích Quảng Đức, là một kỷ vật vô cùng quý báu mà Ngài đã để lại cho Tăng Ni, Phật tử chúng ta, đã trở thành gia bảo chung của Phật giáo Việt Nam. Quả tim bất diệt ấy là đóa hoa sen tươi thắm bất nhiễm, là viên ngọc vô giá, long lanh như ngọc lưu ly thanh tịnh đã được nung đến độ cao của lửa thế gian hữu hạn, nhưng vẫn sáng ngời sắc thái tự nhiên bất diệt giữa lòng các pháp hữu vi giả tạm. Như Ngộ Ấn Thiền sư đã nói: “Trên núi ngọc thiêu màu vẫn đượm. Trong lò sen nở sắc thường tươi.” Và còn biết bao vị Tăng Ni, Phật tử, chư Thánh tử vì Đạo, đã noi gương đại hùng lực, đại từ bi của Bồ Tát thiêu thân cúng dường Tam bảo, quyết chí hy sinh cho Đạo pháp trường tồn, cho nước nhà độc lập, hạnh phúc và phồn vinh. Quả thật: “Xác ai ngã xuống đất này. Cho hoa Đạo pháp ngày ngày thêm tươi.”
