Nhân loại ơi !
Suốt đau khổ trong những mùa ly loạn,
Thịt xương người chồng chất bấy nhiêu rồi.
Dân tộc ơi !
Và đây hố hầm kỳ thị,
Đã lấp vùi bao máu chảy đầu rơi !
Gớm ghê thay những bàn tay ác quỷ,
Mượn bạo tàn mà giết chết giống nòi !
Người Phật giáo,
Chẳng động chẳng bạo.
Tín đồ và tăng sĩ,
Dù có chết cũng vì yêu chân lý,
Vùng đứng lên tự nguyện giết mình thôi.
Hỡi Quảng Đức !
Ngài là hiện thân cao cả,
Từ – Bi – Hỷ – Xả…
Thương nhân loại quần sanh.
Khởi Trí, Dũng, hy sinh,
Bảo tồn chánh pháp,
Phụng sự hòa bình.
Ngài bước đi lời thệ nguyện vang rền.
Sáu nẽo luân hồi,
Ba nghìn thế giới,
Đều nghiêng mình nức nở.
Ngài nhập định cho cõi lòng kiên cố,
Cho lửa định bừng đỏ,
Để hòa quang cùng ngọn lửa ngoài mình,
Đốt, đốt cho tan nhục thể
Kết một khối tâm linh.
Từ đây khắp nẻo vô minh
Bừng cơn ác mộng, đượm tình thân yêu
Huyền diệu thay !
Bậc “xuất trần thượng sĩ”
Với đời tội ác
Hiện thân Bồ tát
Như hoa sen trong ngọn lửa đào.
Lửa dữ hóa thành Tam muội.
Trong lửa mà mát
Dù hình hài cháy nát
Còn qua tim bất diệt nhiệm mầu.
Một hòn “như ý Bảo-châu”
Thế nhân tăm tối ngàn thu chói ngời !
Ôi ! thế gian cũng là ngôi nhà lửa
Lửa sân si ngụt ngụt tận cung trời,
Lửa dục, lửa tham và nhiều nữa,
Tất cả đều lửa, lửa…
Đốt “thế gian ba cõi” cháy tơi bời !
Có hay chăng ai ơi !
Đang khi mở mắt lửa thui ngang mày.
Lửa Tam muội lại chuyền nhau thêm cháy
Loài ma vương đổ gãy lâu đài,
Càng bùng lên càng rực trời đạo lý
Thành những đèn “vô tận” chiếu đêm dài.
Ôi ! Hào quang linh thiêng.
Tất cả chúng con,
Xa gần đây đó,
Với nỗi oan khiên,
Tâm hồn sáng tỏ,
Và cầu nguyện cho người người sáng tỏ.
Thấy đời khổ,
Mà lăn vào cứu khổ,
Độ người và tự độ khỏi trầm luân.
Như hoa sen trong lửa,
Cháy rần rần…
Bát ngát tỏa :
Mùi hương giải thoát
Nam mô Đại hùng, đại lực
Quảng Đức Bồ Tát
Xin chứng giám lòng thành:
Nguyện cùng pháp giới chúng sanh
Đời đời gội ánh quang minh Đạo vàng.
(Mùa pháp nạn 1963)
