Đường tôi đi gập ghềnh hoa sỏi đá
Mỗi bước chân in dấu cả buồn thương
Kẻ cô đơn độc bộ giữa đêm trường
Thân chạm ngõ miền cô liêu tịch vắng.
Tâm mỏi mòn đùa vui cùng đêm trắng
Mắt quầng thâm xương thịt lại giận nhau
Lớp da màu nhăn nhó thấy mà đau
Tay run rẩy đôi chân sầu loạng choạng.
Đường tôi đi chia làm bao nhiêu quãng?
Cung niềm vui còn khoảng cỡ bao xa?
Ở nơi đâu gọi là chốn quê nhà?
Hay chỉ là “hóa thành” cho lữ khách?
Đường tôi đi chỉ một mình duy nhất.
