Gót yêu

Tác giả: Liên Mãn

Mình trót yêu thật tình mình thú tội
Để làm chi khi biết chẳng có chi,
Gạt gẩm lòng theo tiếng ái si mê
Bước lầm lạc cũng bắt đầu dạo ấy.

Mình trót yêu đâu nghĩa là sai quấy
Trái tim thề không gian dối một lời,
Mình đam mê ôm ấp buổi xuân về
Mình lo sợ tạ từ giây phút cuối.

Rồi từ đó bước chân mình lầm lỡ
Lang thang buồn trơ trọi ngắm trăng hoa,
Bỗng hồn nhiên sờ lên áo cà sa
Tay lạnh ngắt ôm đầu mà nức nở.

Con tim nhỏ đã bao lần hoang dại
Thôi thôi đi, ân ái nữa mà chi
Tình yêu ấy kết cuộc sẽ là gì?
Đường sanh tử mỗi người đi mỗi lối.

Với tình yêu thật là không có tội
Nhưng yêu rồi thêm nặng nợ trần gian,
Giam đời ta và giam cả đời ai
Từ đau khổ nghiệp luân hồi muôn kiếp.

Tình ta đó ai ơi đừng nuối tiếc
Yêu làm chi cho đọa đầy nhau thêm,
Ái tình ơi đâu chỉ ngọt và êm
Còn vị cay buột ràng và hệ lụy.

Tình yêu ấy bận tâm thêm rối trí
Là đam mê là ích kỷ ngu si,
Ta hãy yêu thật đúng nghĩa từ bi
Yêu đại chúng và yêu ai cũng thế.

Yêu như Phật đã từng yêu muôn loại
Ta yêu theo hạnh nguyện Quán âm,
Tha thiết yêu, nguyện yêu mãi mãi
 Cho nhân loại thoát vòng mê nghiệp chướng.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.