Ngày trở về

Tác giả: Đi Giữa Mùa Đông

Em trở về khi nắng chiều đã chết
Liễu rũ buôn hoa rụng dưới chân đi
Trời u sầu mây giăng khúc ai bi.

Thu sang đó lá vàng rơi nàng mất
Người trở về với niềm vui chất ngất
Bỗng tái tê sét đánh mầt tình yêu
Người ra đi để lại biết bao nhiêu.

Lời ai oán, ai gào hay ai thét
Nàng ra đi trong cúi đầu gục mặt
Nỗi thê lương bom đạn đã an bài
Máu nàng rơi trên đất mẹ yêu thương
Thịt nàng rớt trên đỉnh tình sông núi
Nàng ra đi suốt đời ôm hận tủi
Không người quen dõi bước tiễn chân em.

Không người thương vuốt mắt tiễn đưa em
Không kẻ khóc chỉ toàn mưa và gió
Nàng đi rồi, trở về lòng đau khổ.
Mộ nàng đâu ! hay một đống xương tàn ???

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *