Nhặt bóng suy tư – truyện số 23 và 24

Tác giả: Phương Nhã Ka

23 – Nụ mai sớm 

Hắn nở không gặp thời. Chẳng ai quan tâm. Thậm chí ngắt bỏ đi, để cây còn có sức nuôi nụ hoa xuân.

Cũng là hoa. Cũng là mai. Nhưng bị hất hủi giống như cỏ rác. Bởi cái tội nở sớm không làm đẹp cho con người.

Bao nhiêu hy vọng và hoài bão từ khi còn nằm dưới bộ rễ. Mệt nhoài, trăn trở, lo âu, phấn đấu để đơm hoa.

Rất tiếc vì… không gặp thời.

Phải rồi. Người xưa còn thở than “thế Chiến Quốc, thế Xuân Thu, gặp thời thế, thế thời phải thế”.

Hiểu thế thời là hiểu được pháp hữu vi, là pháp đối trị, không phải chân lý.

Hắn đã gần như ngộ ra. Lìa cành sớm trước khi chủ nhà vườn đưa tay ngắt.

Không ai đau. Không hận thù. Không nhân quả. Nụ hoa thành rác. Rác thành phân. Nuôi gốc mai.

Chờ ở tương lai. Chữ “thời”.

24 – Gió buồn

Ở miền Nam có một ngọn gió. Vào khoảng tháng mười âm lịch là bắt đầu thổi. Ngọn gió rất buồn.

Khi gió thổi “tứ đại” trong hắn man mác, đôi lúc làm uất nghẹn… cảm xúc rất lạ, khó tả thành lời.

Càng có tuổi, đi về vùng thôn quê cảm giác ấy càng rõ rệt.

Có một vài năm, gió đến trễ. Hắn nhớ gió. Bây giờ, hắn không bị ngọn gió chi phối khiến hắn buồn, mà hắn “tự buồn”.

Mới hay buồn cũng là một thói quen khó bỏ. Đôi khi nghiện với nó.

Có lẽ “nó” là mặt trái của niềm vui và hạnh phúc. Không có nó không nhận ra cái kia?

Hay buồn là vốn bẩm sinh của nhân loại? Thôi thì cứ mong nó đến. Không có lại nhớ. 

Nhớ ngọn gió buồn.

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.