Nhặt bóng suy tư – truyện số 49 và 50

Tác giả: Phương Nhã Ka

49 – Làm từ thiện

Hắn là bạn của tôi. Nhà đang có công ăn việc làm và thu nhập ổn định.

Năm rồi, hắn đi du lịch Ấn Độ.

Sau đó về hắn đòi đi tu. Con hắn can ngăn mà hắn không chịu nghe lời.

Con hắn biết tôi thân với hắn nên gọi điện nhờ giúp đỡ.

Tôi hỏi hắn vì sao đi tu.

Hắn nói:

– Đi để làm từ thiện.

– Từ thiện gì?

Hắn muốn qua Ấn Độ, xuất gia và nấu cơm cho mấy đứa trẻ mồ côi trong chùa ăn.

Tôi hỏi : Sao không bỏ tiền ra thuê vài người nấu? Một mình thì nấu được mấy người ăn?

Hắn ú ớ.

Tôi hỏi dồn:

Còn đi xuất gia, năm nay đã gần sáu mươi tuổi rồi, liệu còn học hành gì được nữa không?

Hắn cười hiền.

– Nếu có tâm thì cứ ở nhà lo làm kinh tế. Kiếm tiền ủng hộ các chùa hay các hội từ thiện là đủ.

Còn vào chùa lấy thân mà đứng nấu cơm thì nên suy nghĩ lại kẻo con cháu nó buồn.

Không biết hắn nghĩ sao.

Tết này, con cháu hắn vui vẻ quây quần bên hắn.

Nội ơi! Ngoại ơi! Nghe rất vui tai. Mặt hắn hồng hào. Dung nhan rạng ngời.

50 – Trả nợ

Ngôi chùa nọ xảy ra rất nhiều chuyện.

Bổn đạo trong chùa cứ lục đục với nhau hoài.

Ban hộ tự họp bàn, định thỉnh một vị tăng về trụ trì.

Ba ngày sau, có một thiền sư đi ngang qua chùa. Nghe tiếng đại hồng chung phát ra âm thanh không “thanh tịnh”. Nên ghé vào chùa xem thử.

Thiền sư đưa tay xoa xoa mấy cái và lầm thầm chú nguyện điều gì đó không rõ.

Trước khi ra về thiền sư cho biết:

– Chuông chùa này do một đại thí chủ phát tâm cúng dường. Nhưng lúc phát tâm không thanh tịnh mà chỉ có ý trả nợ. Dòng họ của gia đình ấy phạm tội ăn cắp đồ vật của chùa, nay làm có tiền cúng chuông để trả nợ cũ. Nên âm thanh của chuông nhiều ân oán. Tôi đã chú nguyện xong. Hóa giải rồi, chùa bình yên không sao cả.

Phật tử loay hoay rót nước mời thiền sư. Bưng nước lên không thấy bóng dáng thiền sư đâu cả.

Từ hôm đó đến nay, Phật tử và bổn đạo của chùa hòa thuận. An lạc.

c

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.