Nhặt bóng suy tư – truyện số 61 và 62: Bỏ chùa

Tác giả: Phương Nhã Ka

61 – Bỏ chùa

Hắn quy y với một vị thiền sư nọ. Hắn đi chùa cũng thường xuyên. Tin trời Phật.

Vị thiền sư hằng đêm tụng kinh và niệm danh hiệu đức Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật là chính.

Hắn nghe người khác rỉ tai, nói và ca ngợi công hạnh của Phật A Di Đà. Nghe có lý, hắn bắt đầu âm thầm chống đối.

Cuối cùng, hắn bỏ chùa và rủ rê người khác bỏ chùa, đi tìm chùa nào có niệm danh hiệu Phật A Di Đà để tu học.

Vị thiền sư biết chuyện, nhưng ngài vẫn ung dung, cười cười và duy trì niệm danh hiệu bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật.

Sau năm năm học Phật, nghe giảng, hắn hiểu và ngộ ra. Hắn về chùa và quỳ trước mặt vị bổn sư xin sám hối và khóc…

Vị thiền sư mỉm cười và nói:

– Đứng dậy, đi nấu nước sôi pha trà cúng Bụt!

Hắn đáp: Mô Phật.

Từ ngày đó, hắn hình thành thói quen truy tìm nguồn gốc các bộ kinh văn.

62 – Cục… sắt

Một vị sư đệ tới thăm một vị sư huynh lớn tuổi. Tới chùa, vị sư đệ thấy trong sân chùa có một chiếc xe hơi mới tinh…

Gặp nhau xá chào. Vị sư huynh hỏi: Đệ tới đây bằng xe gì?

Vị sư đệ cười. Nếu không thấy chiếc xe hơi trong sân chùa lúc mới vào, thì sẽ nhầm sư huynh đang khai thị câu chuyện vua Di Lan Đà và ngài Na Tiên tỳ kheo.

– Dạ đệ tới…

Sư huynh biết mình lỡ lời, nên nói chữa…

– Dạo này tôi già rồi, đi lại khó khăn. Đi đâu cũng nhờ “cục sắt” trong sân chùa chở đi.

– Dạ. Cục… Cục sắt đó còn mới, tiện nghi lắm sư huynh. Khi nào đệ có công việc Phật sự ở xa, cho đệ mượn “cục sắt” nhé!

Sư huynh…

Có người tới dâng hương lễ Phật.

Chờ sư huynh nhé!

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.