Diêm phù (19)

Tác giả: Phương Nhã Ka

Thơ con nhái

Bảy chữ bốn câu với luật vần

Thất ngôn tứ tuyệt cứ xà quần

Siêng năng ngồi ghép là thơ nhái

Nhái nhảy… ta đây cũng cóc cần.

 

Tôi nhớ…

Nhớ ngày ấy ra vế đối:

CƠM ÁO GẠO TIỀN SỶ NHỤC SỸ

Thế rồi…

Để đó trêu người

Cứ tưởng…

Rồi cứ tưởng.

Nhưng…

Vẫn còn nguyên.

Buồn…

Như con chuồn chuồn

Trên biển vắng.

Đắng.

 

Em tròn trịa

Em trăng tròn trịa giữa trời cao

Muốn nắm làm sao, nắm được nào?

Múc nước vào thau em sẽ xuống

Hiện ngay trước mặt thấp hay cao?

 

Trách ai…?

Trăng trên cành liễu khoe duyên

Lâu không thấy bóng thuyền quyên ghé vào

Mõi mòn… tròn khuyết trách sao

Không còn múp míp thuở nào năm xưa

Nay mai trời đổ cơn mưa

Tan tành nhan sắc cho vừa lòng ai.

 

Tự trào

Ngồi buồn.. tâm tánh cứ tào lao

Thơ chẳng ra chi… thích tự trào

Thỉnh thoảng “hơi hâm” cho ấm giọng

Tương lai lấp lánh bầu trời sao.

 

Cảm hứng đi chơi lễ

Cạn nguồn cảm hứng người trơ ra

Đi đứng như ai… chẳng giống ta

Mặt mũi dư thừa, tay lọng cọng

Đầu toàn sắt đá, mắt đơm hoa.

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.