Diêm phù 22

Tác giả: Phương Nhã Ka

RONG CHƠI

Một đời khoác mảnh nâu sòng
Trường trai đạm bạc cầu mong điều gì?
“Chơn không” làm cõi rong chơi
Ôm câu “diệu hữu” ru người làm vui.

GIÓ GỌI MÂY

Ngao du sơn thủy làm vui
Nhiều ngày mệt lã ngủ vùi dưới cây
Chiêm bao nghe gió gọi mây
Tự tình thủ thỉ ở ngay trên đầu
Vào tai mỗi chữ từng câu
Lòng người lữ khách nhuốm màu vấn vương
Độc hành đêm lạnh mù sương
Đôi vai thấm đẫm tình thương đất trời.

LỪNG CHỪNG

Lạc vào tiên giới ngập ngừng
Tạm ngồi nán lại lừng chừng tâm tư
Lỡ chân nhập chốn hư hư
Còn chăng vui thú giống như cõi trần
Đời người lắm nỗi tần ngần
Một khi lỗi bước ngàn lần ăn năn.

VẤN VƯƠNG

Đầu tròn đứng ngắm tóc dài
Nâu sòng cũng đã nhạt phai ít nhiều
Mùi sơn e thẹn liêu xiêu
Lổ loang trên bố lắm điều vấn vương
Xa không nỡ phải đành thương
Hầu bao cạn sạch tình trường miên man.

TA YÊU TA

Thiên đường quyến rũ kẻ phương xa
Thân đến nhưng lòng quên ở nhà
Ăn uống tạm thời nhai để sống
Về rồi cảm thấy ta yêu ta.

ĐÔI BẠN

Thời gian và vết thương
Hai người là đôi bạn
An ủi làm rạn tan
Những hệ lụy đời thường

Thời gian và vết thương
Chung đường nhưng khác lối
Ngống trong vào những tối
Hai người ở hai phương

Thời gian và vết thương
Phối ngẫu duyên thiên định
Xin người đừng toan tính
Kẻo gãy cánh giữa đường

Thời gian và vết thương
Giống loài tuy khác nhau
Có chung một nỗi đau
Nhạt dần theo năm tháng

Thời gian và vết thương
Như tình trường trong sương.

 

 

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.