Nhặt bóng suy tư – truyện số 59 và 60: Trốn nợ

Tác giả: Phương Nhã Ka

59 – Trốn nợ

Tết nào hắn cũng về quê.

Năm nay không thấy về.

Dưới quê tưởng hắn bịnh hay có chuyện gì quan trọng. Gọi điện. Máy báo không liên lạc được.

Không ai liên lạc được với hắn.

Một mùa xuân buồn.

Ra Tết lên thị thành kiếm hắn. Nghe tin hắn cao chạy xa bay. Để lại một đống nợ “kếch xù”. Người ta đang tìm hắn. Kẻ đòi nợ. Người đòi mạng.

Cha mẹ hắn ngồi buồn rũ rượi như hai cái xác không hồn. Nhìn ngôi nhà hắn đem tiền về xây lòng đau đớn vô cùng.

Hắn làm chuyện ngược đời. Hy sinh đời hắn để củng cố đời bố. Hàng xóm biết tin nên nói được hai chữ “Thảo nào”.

Con thảo. Thảo nào!

60 – Tết niên

Hắn sinh ra ở miền quê. Lên thị thành lập nghiệp. Nghe đâu cũng có của ăn của để.

Hắn không thích đi chùa. Có đi chỉ đi theo chơi cho vui.

Năm rồi có người nhắn tin mời hắn ăn tất niên. Hắn đọc xong tin nhắn, bĩu môi với em hắn và chê người mời.

– Làm gì có tất niên. Dốt! “Tết niên”. Vậy mà cũng bày, vẽ chuyện.

Em hắn nghe vậy tội nghiệp. Nên nói:

– Tất niên là đúng rồi!

Hắn cãi chày cãi cối.

Hắn chê người ta dốt mà hắn dốt hơn người ta. Vì hắn ngu. Học hành không bao nhiêu. Lên thị thành chỉ suy nghĩ kiếm tiền nên quên mất chữ nghĩa.

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.