Nhặt bóng suy tư – truyện số 67 và 68: Hắn muốn

Tác giả: Phương Nhã Ka

67 – Đạo Phật “đổ cá” xuống sông

Đang đứng nhìn dòng sông hùng vĩ một thời, giờ cạn nước, mới biết rằng thời tiết khắc nghiệt.

– Chào ông Phật!

Thiền sư quay lại thấy một ông già.

Hai người họ nói chuyện, tôi mới biết ông ta là già làng thế hệ 4X.

Thiền sư hỏi:

– Sao già làng không làm lễ cầu mưa để cho con sông có nhiều nước, con cá nhiều thêm?

Ông nói:

– Mêềng ở với người Kinh lâu quá. Bài cúng cầu mưa quên rồi, nên giờ không biết cúng và cũng không cầu được. Còn cá thì người ta chích điện và cho nổ mìn chết hết rồi. Nhưng không sao, có đạo Phật đổ cá xuống sông rồi.

Tôi không hiểu kịp.

Vị thiền sư giải thích:

– Người dân tộc ở vùng sâu này, thấy Phật tử và chư tăng ni làm lễ phóng sanh cá, họ nói là đạo Phật đổ cá xuống sông.

Tôi hỏi vui: “Đổ cá ngựa” được không thiền sư?

Thiền sư nói:

– Tội lỗi! Tội lỗi!

Và đi đâu mất dạng.

Tôi đứng nhìn những chú cá nhỏ tung tăng trong dòng nước. Vui mắt. Lòng nhẹ nhàng thanh thản.

68 – Hắn muốn

Nghe vị thiền sư giảng có bốn hạng người. Thiền sư nói thêm, hắn là hạng người từ bóng tối đi ra ánh sáng. Hắn mừng.

Hắn xin quy y. Được chấp thuận.

Hắn trở thành đệ tử và Phật tử. Đâu chừng sáu tháng, hắn không muốn đi chùa nữa.

Có người hỏi hắn sao không đi chùa. Hắn trả lời ở nhà tu tâm.

Hắn nói thêm: Vừa coi thời sự vừa niệm Phật.

Một thời gian sau, mặt mày hắn tối sầm lại. Sợ quá. Hắn tới gặp thiền sư.

– Bạch ngài con muốn…

– Muốn tu tâm phải không?

– Dạ phải.

– Về nhà ngồi trước bàn Phật, mỗi ngày ngồi trước bàn Phật ba lần, sáng trưa chiều tối, mỗi lần tám mươi phút. Chỉ ngồi ngắm Phật, không nói, không cười, không suy nghĩ lung tung nhé!

– Dạ.

Hắn mừng. Vội về nhà ngay.

Ba ngày sau hắn xin gặp thiền sư.

Hắn nói:

– Khó quá thiền sư ơi!

Thiền sư cười hiền.

– Thôi đi tụng kinh!

Từ đó hắn không dám nói hai chữ “tu tâm”.

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.