Phật tâm ca

Tác giả: Tuệ Trung Thượng Sĩ

Phật! Phật! Phật! bất khả kiến!

Tâm! Tâm! Tâm! bất khả thuyết!

Nhược tâm sanh thời thị Phật sanh,

Nhược Phật diệt thời thị tâm diệt.

Diệt tâm tồn Phật thị xứ vô,

Diệt Phật tồn tâm hà thời yết.

Dục tri Phật tâm sanh diệt tâm,

Trực đãi đương lai Di lặc quyết.

Tích vô tâm, kim vô Phật,

Phàm thánh nhân thiên như điện phất.

Tâm thể vô thị diệc vô phi,

Phật tánh phi hư hựu phi thực.

Hốt thời khởi, hốt thời chỉ,

Vãng cổ lai kim đồ nghĩ nghị.

Khởi duy mai một tổ tông thừa,

Cánh khởi yêu ma tự gia túy.

Dục cầu tâm, hưu ngoại mích,

Bản thể như nhiên tự không tịch.

Niết bàn sanh tử mạn la lung,

Phiền não Bồ đề nhàn đối địch.

Tâm tức Phật, Phật tức tâm,

Diệu chỉ linh minh đạt cổ câm.

Xuân lai tự thị xuân hoa tiếu,

Thu đáo vô phi thu thủy thâm.

Xả vọng tâm, thủ chân tánh,

Tợ nhân tầm ảnh nhi vong kính.

Khởi tri ảnh hiện kính trung lai,

Bất giác vọng tùng chân lý bính.

Vọng lai phi thực diệc phi hư,

Kính thọ vô tà diệc vô chính.

Dã vô tội, dã vô phúc,

Thác tỷ ma ni kiêm bạch ngọc.

Ngọc hữu hà hề châu hữu lỗi,

Tánh để vô hồng diệc vô lục.

Diệc vô đắc, diệc vô thất,

Tứ thập cửu lai thị thất thất.

Lục độ vạn hạnh hải thượng ba,

Tam độc cửu tình không lý nhật.

Mặc! mặc! mặc! Trầm! trầm! trầm!

Vạn pháp chi tâm tức Phật tâm.

Phật tâm khước dữ ngã tâm hiệp,

Pháp nhĩ như nhiên cắng cổ câm.

Hành diệc thiền, tọa diệc thiền,

Nhất đóa hồng lô hỏa lý liên.

Một ý khí thời thiêm ý khí,

Đắc an tiện xứ thả an tiện.

Di! di! di! Đốt! đốt! đốt!

Đại hải trung âu nhàn xuất một.

Chư hạnh vô thường nhất thiết không,

Hà xứ tiên sư mịch linh cốt.

Tỉnh tỉnh trước! Trước tỉnh tỉnh!

Tứ lăng đạp địa vật khi khuynh.

A thùy ư thử tín đắc cập,

Cao bộ Tỳ lô đỉnh thượng hành.

Hát!

KHÚC CA PHẬT TÂM

(Dịch thơ: Thiền sư Thích Thanh Từ)

Phật! Phật! Phật! không thể thấy!

Tâm! Tâm! Tâm! không thể nói!

Khi tâm sanh tức là Phật sanh,

Bằng Phật diệt là lúc tâm diệt.

Diệt tâm còn Phật chuyện không đâu,

Diệt Phật còn tâm bao giờ hết.

Muốn biết tâm Phật, tâm sanh diệt,

Hãy chờ Di lặc sau sẽ quyết.

Xưa không tâm, nay không Phật,

Phàm Thánh trời người như điện phất.

Tâm thể không thị cũng không phi,

Phật tánh chẳng hư cũng chẳng thực.

Bỗng dưng khởi, bỗng dưng dừng,

Xưa nay qua lại luống lẩn quẩn.

Há chỉ chôn vùi nếp tổ tông,

Lại khiến yêu ma vào nhà lộng.

Muốn cầu tâm, chớ tìm ngoài,

Bản thể như nhiên vốn không tịch.

Niết bàn sanh tử buộc ràng suông,

Phiền não Bồ đề hư giả nghịch.

Tâm tức Phật, Phật tức tâm,

Linh diệu chiếu cùng kim cổ thông.

Xuân đến, tự hoa xuân mỉm miệng,

Thu về, đâu chẳng nước thu trong.

Bỏ vọng tâm, giữ chân tánh,

Khác nào tìm ảnh mà quên kính.

Nào hay ảnh vốn tự gương ra,

Chẳng biết vọng do từ chân hiện.

Vọng lên chẳng thực cũng chẳng hư,

Gương nhận không tà cũng không chính.

Vẫn không tội, vẫn không phúc,

Lầm sánh ma ni cùng bạch ngọc.

Ngọc có vết chừ châu có tỳ,

Tánh vốn không hồng cũng không lục.

Cũng không được, cũng không mất,

Bốn mươi chín ấy là thất thất.

Sáu độ muôn hạnh: biển sóng trào,

Ba độc chín tình: giữa không nhật.

Lặng! lặng! lặng! Chìm! chìm! chìm!

Tâm của muôn loài tức Phật tâm.

Phật tâm bèn với tâm ta hiệp,

Pháp vốn như nhiên suốt cổ kim.

Đi cũng thiền, ngồi cũng thiền,

Giữa lò lửa rực một cành sen.

Ý khí mất đi thêm ý khí,

Được an tiện đấy cứ an tiện.

Chao! chao! chao! Ối! ối! ối!

Bọt trong biển cả uổng chìm nổi.

Các hạnh vô thường thảy thảy không,

Linh cốt tiên sư tầm đâu tá!

Thức thức tỉnh! Tỉnh tỉnh thức!

Dẫm đất bốn bề chớ lệch nghiêng.

Ai có như lời tin được vậy,

Đạp đảnh Tỳ lô bước bước lên.

Hết!

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.